Cô giáo Phan Thị Xuân Hoài một giáo viên mẫu mực, tâm huyết, tận tụy với nghề xứng đáng là tấm gương sáng cho bao thế hệ học sinh noi theo.

Thứ hai - 02/10/2017 20:30 | Số lần đọc: 395
Cô giáo Phan Thị Xuân Hoài sinh năm 1967.
Sinh ra trong một gia đình hiếu học, tại xã Sơn Lễ Huyện Hương sơn - Hà Tĩnh.
Năm 1988 cô tốt nghiệp ra trường và dạy học tại trường THPT Tịnh Biên tỉnh An Giang. Năm 1996 Cô chuyển công tác về trường THCS Năng Khiếu Hương khê tiền thân là trường THCS Chu Văn An ngày nay.
Được biết, cô là một giáo viên dạy giỏi và đã nâng cánh ước mơ cho bao thế hệ học sinh. Là một giáo viên dạy văn, trong thời gian công tác với biết bao trăn trở việc nghề việc đời với cảm xúc chân thành, những rung động trước những cái đẹp, yêu thương những mảnh đời còn gặp nhiều khó khăn bất hạnh hay những mất mát đau thương. Với cảm xúc chân thành đó cô đã sáng tác rất nhiều bài thơ mang nặng ân tình và thật sâu lắng xin được giới thiệu cùng tất cả bạn đọc một số tác phẩm của cô.
 
 
NGỠ..
Ngỡ mình chưa chạm thu
Khi thấy đời rất trẻ
Trống tựu trường vẫn thế
Và long lanh mắt trò
Ngỡ là chưa chạm thu
Khi mở trang giáo án
Nghe một thời xa lắm
Trong thẳm sâu ..ùa về
Sáng ấy,nẻo đường quê
Sương ấp iu ngọn cỏ
Đám học trò lớn,nhỏ
Í ơi rộn xóm làng
Bạn,chẳng đứa nào sang
Cùng áo thô,quần vải
Sợ dép mòn...nên mới-
Sáng kiến:dép cầm tay
Đường :chao ôi,cỏ may
Găm gấu quần như dệt
Chẳng hề chi mải miết
Chân líu lo đến trường
Cô giáo,nghĩ càng thương
(Chẳng má hồng,môi đỏ
Sắn khoai còn đứt bữa
Lấy đâu ra áo dài !)
Cô dạy đếm một,hai
Cầm tay trò,uốn chữ
Bài đồng dao lót dạ
"Gà chơi cùng vịt ngan"..
Ôi! Thu nao trường làng
Kẻng tựu trường gióng giả
Xao động lòng ta quá
Dù xa rồi..rất xa..
Mùa lại mùa trôi qua
Dày thêm trang giáo án
Phấn theo tay chầm chậm
Lòng chạm mùa...mênh mang
                       Hương khê 06-9-2017
                         Phan Thị Xuân Hoài
 
 
 
CỔ TÍCH ĐÃ QUA
 
Tóc đã chạm thu rồi
Chợt mở trang truyện cổ
Bỗng một thời thơ nhỏ
Như cổ tích hiện về..
Thuở ấy cánh đồng quê
Lúa xanh màu con gái
Đường làng thơm hoa dại
Tóc ai vương ánh nhìn
Đồi tím ngát hoa sim
Chợt ước chàng hoàng tử
Kiệu hoa cùng bạch mã
Xin mời nàng về dinh
Thuở ấy..đêm thanh bình
Sáo diều ngân dìu dặt
Văng vẳng như tiếng hát
Trương Chi chờ Mị Nương..
Mương nhỏ chảy qua làng
Thành sông thương sông nhớ
Vợ Trương Sinh tự tử-
"Chiếc bóng" có vô tình?
Đêm,hàng cau lặng im
Nghe mo rơi đếm tuổi
Trên trời cao chú Cuội
Cười nghiêng ngả cành đa
Đì đùng sấm tháng ba
Thương Thủy Tinh thua trận-
Tình duyên mình lận đận
Tản Viên kết hoa đèn..
Nhớ nhất chiếc áo len
Mẹ đan từ sợi cũ
(Mà cũng đâu có đủ
Nên tay dài hụt đi)
Xênh xang có hề chi!
Mặc lần đầu là mới
Đêm đông dài vời vợi
Ước có cây bút thần
Không phải dành vẽ chăn
Mà vẽ chàng Kim Trọng
Hài văn lần cõi mộng
Tìm về bên nàng Kiều..
Ơ kìa..nắng đổ chiều
Thu rơi vàng kẽ lá
Lòng xốn xang chi lạ
Cổ tích vừa đi qua !

                   Phan Thị Xuân Hoài
 
 
ĐI TÌM ĐIỀU ƯỚC CHO CON
(Thân tặng anh Tuấn và bé Bôm
trong chương trình "điều ước thứ 7")

"Điều ước thứ 7"này,cha viết cho con
Đã 15 năm,không một ngày ngơi nghỉ
Viết trang đời con bút mực là ý chí
Và tình yêu thương không nói hết thành lời
Con sinh ra-khác bao trẻ trên đời
Tưởng hạnh phúc vỡ òa. Nhưng lại là nước mắt
Hình hài con,sao quá nhiều khiếm khuyết
(Duy cái nắm tay của con,nắm chặt đến không ngờ)
Người nghệ sĩ trong cha,gác lại những ước mơ
Mải miết cùng con tìm phép màu cổ tích
Chẳng có Bụt Tiên,chỉ đầu trần chân đất
Bước mạnh mẽ giữa đắng cay
Và hy vọng từng ngày
Cha đặt tên con như tên của cha thôi
(Mong gánh hết cho con điều đen đủi)
Tình yêu lớn lao kết thành tên gọi
Hay những giọt tâm hồn cha gieo cấy vào con?
Để hôm nay. Reo thánh thót tiếng đàn
Thanh âm ngọt ngào vỗ về nước mắt
Nhạc viện?thánh đường?giấc mơ ?sự thật?
Cha nghẹn ngào như không thể nào tin
Mười lăm năm,một cuộc hành trình
Tạo hóa ban gập ghềnh
Cha kê cho bằng lại
Cha chẳng nhận mình là người cha vĩ đại
Chỉ khao khát điều bình thường,tử tế với con thôi
Thanh âm ngân vang
Những xúc cảm không lời
Mắt cha nhìn con đắm say hạnh phúc
Tình phụ tử của cha-phép nhiệm màu có thật
Đã thay đổi cuộc đời.
Nước mắt hóa lời ca
(Viết trong niềm xúc động khi xem chương trình "điều ước thứ 7”)
                                      Phan Thị Xuân Hoài

 
                                      

Tác giả bài viết: Tác giả: Đinh Quang Hòa – GV THCS Chu Văn An

Tổng số điểm của bài viết là: 19 trong 7 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn